Truyện ngắn cá rô trong lọ

Chiều hôm ấy sang nhà bà ngoại ăn giỗ mà lòng Bảo cứ thấp thỏm không yên. Nó lo đứa nào qua đồng thấy chú cá sẽ nẫng mất. Cỗ chưa tàn, nó đã giục mẹ chở về sớm, rồi lại rón rén trốn mẹ ra đồng nhà bà Hới... Dù nắng không còn chói chang và nó đã cố nheo mắt để nhìn cho rõ thì con cá cũng đã biến mất. Bảo đứng như phỗng dưới gốc cây bưởi có tổ kiến cụ, nước mắt, nước mũi tèm lem… … Mang con cá về nhà, nó lọ mọ kiếm cái chai rỗng xinh đẹp rồi móc bên cửa sổ. ..

- Này, qua bên này đi, hay lắm nè!

Đứa trẻ nhảy cẫng lên, gào thật lực với bạn của nó. Rối rít lắm..! Cái điệu bộ háo hức của nó xua tan đi cái lặng yên giữa trưa hè oi ả. Mấy chú chim trên cành cây dâu da gần đó bay tán loạn…Tại nó hét to quá mà! Trưa nay nó lại nhón chân, rình lúc má nó ngủ, cắp cái nón mê chạy biến ra đồng chơi. Lo nơm nớp lúc về bị má đánh vô mông, nhưng cậu trai nhỏ con ấy cứ loạn cả lên. Thích thật!

- Cái gì vậy? Mi lôi tao vô đồng nhà bà Hới giữa buổi thế này! Tao vỡ đầu mất! - Bạn nó nhăn nhó xịu mặt xuống. Cái lá sắn vặt vội trên đường đi che nắng giờ đã héo rũ…

- Yên nào! – Thằng bé vội vàng bịt chặt miệng bạn nó. Cái bàn tay nhỏ xíu đầy bùn bôi ngoang nguếch lên mặt bạn. Thằng Khôi bạn nó giãy nảy như đỉa phải vôi, nó thì cười khúc khích. Ghét thật!

- Tí tao làm một chùm dâu da xoan cho mà ăn! Giờ thì nhìn đi! – Bảo nhoẻn cười rạng rỡ chỉ tay xuống vũng nước ở bờ ruộng nhà bà Hới. Khôi nhìn theo…: Trời đất, một chú cá rô!

- Ủa tao tưởng cái vũng sình này không có cá? – Đôi mắt của Khôi sáng lên, Bảo cũng khoa tay múa chân rối rít.

- Thấy chưa? Tao đã bảo là hay mà! Để coi, tao lấy một chùm quả, vừa để ngắm cá thưởng ngoạn, vừa đánh chén!

Nhóc Bảo làm một tràng văn vẻ, rồi nhảy tót lên cây dâu da xoan. Nó leo nhanh như một con sóc! Một chùm, rồi hai chùm rơi lụp bụp xuống đất. Nó ham ăn thức quả này thật, nhưng hễ trèo tót lên cây hái là lại có cái tật cứ thụi chùm quả bùm bụp xuống, ném mạnh thiệt mạnh, cho đã cái tay đây mà!

- Này, này, xuống đi!

 Khôi với với tay, nói như thì thầm… Nó bực… “Sao phải nói bé tí thế nhỉ?”. Mặc kệ, nó trèo tiếp! Nhưng thật không ngờ, đúng lúc đó, bà Hới chạy ra, quát mắng tùm lum... Tại chúng nó cứ nhảy vô ruộng nhà bà. Mấy cái dấu chân bé tí cứ thi thoảng lại xéo nát mất chùm lúa nếp của bà. Bà Hới nổi tiếng là người đanh đá và keo kiệt, tiếc của trong làng! Bảo nghĩ bụng: “Vụ này, chết chắc!”

    Bảo giật thót mình, nhảy cái rụp từ trên cành xuống… Lần đầu tiên, nó thấy ê mông đến vậy…Chứ mấy lần má đánh roi vô, nó thủ sẵn cái mo cau nhét vô quần, má có quất đến sáng mai cũng không thấy đau, chỉ nghe lộp bộp như tiếng mấy quả cau già rụng xuống sân nhà nó. Bảo khoái chí, chứ má nó biết tỏng…Chẳng là má cũng thương nó, nên giả đò không biết thôi. Mẹ nào mà chẳng thương con. Lẽ đời là như vậy. Cuộc sống vốn ngắn ngủi và tình yêu thương là thứ quý giá hơn tất cả. Trân trọng tình cảm đó nên mẹ nó đã luôn dành cho nó những gì tốt đẹp nhất.

Bảo chạy tót đi, không quên nắm thêm cái tay bé tí ti của thằng Khôi kéo chạy theo…Từ ruộng nhà bà Hới, chúng nó chạy tuốt lên đồi nhà anh Tiêu, thở hồng hộc như lũ nghé con, nằm lăn ra bãi cỏ mênh mông, vẫn nắm chặt tay, vừa thở vừa cười nhăn nhở… Lần này bà Hới không rượt được chúng nó rồi! Độ ấy nóng, đang là mùa sim ra quả, cũng là mùa hoa mua nở tím đồi... Cái sắc màu dân dã đậm đà ấy đối với trẻ con rất đẹp. Trong mắt chúng, quê hương đơn thuần chỉ là những đồi hoa mua ngập tràn sắc tím, ngan ngát hương thơm cỏ cây, trộn lẫn với màu xanh già của rừng keo đang độ mướt, với những thân bạch đàn trắng phau hay những cọng guột gầy guộc nâu sầm dưới mấy cái lá xòe ra như những chiếc răng lược thưa thếch. Thi thoảng đâu đó có tiếng chim cúc cu, chim gáy.

-Yên nào bây…!!! Tao có cái này hay lắm nè!

 Bảo nhoẻn cười... Mấy cái răng sún đen cụt tới tận chân thi nhau khoe ra. Má nó bảo là bị con sâu ăn mất răng, sau lớn tự khắc sẽ mọc. Đoạn, nó móc ra mấy quả dâu da xoan lúc nãy còn vớt vát được chút ít, có quả đã dập nhoét cả ra trong cái bàn tay bé tí toàn bùn của nó.

- Vứt qua đây cho tao! Chín quá trời. Nũng luôn rồi!

 Khôi hào hứng nhúm cái nhúm dâu da con con ấy, ăn cả vỏ rất ngon lành.

- Thế ngon không mầy?

Bảo vừa nhóp nhép cái mồm vừa hỏi, đầu vẫn miên man hình ảnh về con cá rô tung tăng bơi lội ở ruộng nhà bà Hới. Rồi nó vội túm lấy tay thằng Khôi..

- Tối nay nhất định ra đồng với tao!

 Bảo bặm môi, lộ vẻ cương quyết! Trái dâu da bị nó nhai cái phập rất ngon lành... Hai gò má nẻ nứt rạn cả ra, đỏ ửng…

- Sao mày dốt thế? Chỉ cần cái móc câu, đứng trong lùm, hớt con cá vào được rồi!

- Ừ nhỉ? Nhưng mẹ tao bảo là chỗ lùm bưởi đấy có mấy tổ kiến cụ, chẳng ai dám chui vào đấy đâu, kể cả bố tao là người dũng cảm nhất! – Bảo phụng phịu.

- Thế thì không đi nữa! – Khôi kết luận.

Không thèm tước dâu da xoan nữa… Bảo ngồi phịch xuống dưới một gốc bạch đàn, hóng mắt ra đồng nhà bà Hới chỗ xa xa, lẩm bẩm: “Thế mà cứ bảo là bạn.”

Chiều hôm ấy sang nhà bà ngoại ăn giỗ mà lòng Bảo cứ thấp thỏm không yên. Nó lo đứa nào qua đồng thấy chú cá sẽ nẫng mất. Cỗ chưa tàn, nó đã giục mẹ chở về sớm, rồi lại rón rén trốn mẹ ra đồng nhà bà Hới... Dù nắng không còn chói chang và nó đã cố nheo mắt để nhìn cho rõ thì con cá cũng đã biến mất. Bảo đứng như phỗng dưới gốc cây bưởi có tổ kiến cụ, nước mắt, nước mũi tèm lem… Chạy một mạch về nhà Khôi, nó vấp phải bà nội Khôi đang chống gậy đi ra, trên tay bà là mảnh bát mẻ có con cá rô của nó:

- Thằng Khôi nhờ bà mang sang cho con!

 Bảo hét lên vì sung sướng… Mang con cá về nhà, nó lọ mọ kiếm cái chai rỗng xinh đẹp rồi móc bên cửa sổ. Lấy trong túi ra hai trái dâu da hơi giập, nó định bụng chia cho Khôi.

- Quái, cái áo mưa của con sao bay ra tận gốc bưởi đồng bà Hới nhỉ? Ra nhặt vào kẻo mưa không có cái đội. – Mẹ thằng Bảo dưới bếp cằn nhằn.

- Nhưng con đang bận trang trí nhà mới cho con cá rô! – Bảo phụng phịu.

- Ô, hay nhỉ? Tối đến nơi rồi còn trang với chả trí! Nhanh lên rồi cùng mẹ mang sữa xuống thăm thằng Khôi nhà dì Út đi!

- Ô nó làm sao mà phải thăm ạ?

- Chẳng biết nó bị con gì cắn mà dị ứng nổi mẩn khắp người!

Ô, sao lại thế nhỉ? Chiều Khôi nó còn lấy được con cá cho mình cơ mà? Thôi chết, đúng là tại cây bưởi nó núp bà Hới rồi. Cây bưởi có đến mấy tổ kiến cụ, chẳng ai dám leo lên đấy bao giờ, kể cả bố mình là người dũng cảm nhất!” - Bảo nghĩ thầm.

    Trời bỗng dưng chuyển gió... Những hạt mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên mái hiên… Cơn mưa lớn bắt đầu rơi như trút… Những hạt mưa mát lạnh đậu xuống như xua tan hết tất cả cái oi nóng của mùa hè, làm cho lòng người cũng cảm thấy trong lành, vui sướng hơn. Cơn mưa tưới mát vạn vật, mang đến cho con người và thiên nhiên một sức sống mới. Cây cối như được gội rửa, tẩy đi hết những bụi bẩn... Bình thường, Bảo sẽ chạy vù sang nhà Khôi …và hai thằng sẽ cùng nhau tắm mưa, cười ngặt nghẽo… Thế nhưng hôm nay, lòng nó nặng trĩu…Nỗi ân hận ghê gớm như lấn át tất cả… Nó thầm hứa sẽ không bày trò, rủ Khôi “siêu quậy” nữa. Nó mong Khôi nhanh khỏi… Nó muốn được nắm tay Khôi, cùng Khôi ngắm bầu trời soi chiếu xuống cánh đồng quê dịu ngọt và trong sáng như pha lê.

                                               Cù Thảo Ly - A1K51

Tác giả: Nguyễn Thị Sâm
Nguồn: thptgangthep.thainguyen.edu.vn
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 108
Hôm qua : 84
Tháng 06 : 1.709
Năm 2021 : 13.675