Những lời cảm ơn và xin lỗi

Con thật lòng cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con, chăm sóc, dạy dỗ con và cho con biết được cuộc sống này vô vàn màu sắc của hạnh phúc và niềm yêu thương. Mẹ luôn là thần tượng xinh đẹp nhất của chúng con và đặc biệt đối với bố. Mẹ à, con sẽ cố gắng gặt hái được nhiều thành quả trong học tập, trong cuộc sống để mẹ được vui, được hạnh phúc vì con.

Thời gian trôi đi thấm thoát đã qua mười bốn năm rồi mẹ nhỉ? Mười bốn năm để con trưởng thành và lớn lên, nhưng đối với mẹ mười bốn năm qua là những nỗi nhọc nhằn, lo âu... Mẹ dành cho con những niềm tin, niềm vui, niềm hạnh phúc vô bờ mà chỉ có mẹ con mình mới hiểu và cảm nhận được thứ tình cảm thiêng liêng ấy.

Mẹ phải thức khuya dạy sớm đi làm để chắt chiu từng đồng tiền lo cho con ăn học, để  con không thua kém bè bạn... Gánh nặng cuộc đời cứ đeo bám theo mẹ, khiến đôi vai của mẹ oằn lên vì vất vả. Mẹ là người mẹ hiền, nhưng hết sức mẫu mực và nghiêm khắc. Mẹ là cả bầu trời trong xanh kia luôn bao bọc, che chở cho các con dù có phong ba bão táp...

Mẹ kính yêu!

Chắc mẹ vẫn còn nhớ lúc con 5 tuổi? Hồi ấy, con được các bạn cùng lứa tuổi gọi là “tể tướng, giặc” bởi lúc đó con rất nghịch ngợm, hiếu động mà không biết sợ điều gì. Cho đến một hôm bố đi làm xa, chỉ có hai mẹ con ở nhà. Lúc đó mọi công việc nhà đều đến tay mẹ. Mẹ đã rất bận mà con vẫn cứ quậy phá không cho mẹ làm, bắt mẹ chơi cùng con. Nhưng vì độ ương ngạnh quá lớn nên con bị mẹ đánh đòn…Vừa bị đánh đau, bị mẹ mắng, lại chưa suy nghĩ được sâu xa nên con buột miệng thốt lên lời: “ghét mẹ”

Nói xong con vùng vằng chạy vào bà nội mách mẹ đánh con. Khi con đi, con biết mẹ rất buồn. Mẹ bỏ cả việc nhà chỉ ngồi một chỗ để suy nghĩ và rồi mẹ bị ốm. Lúc này đứa con ương bướng của mẹ được bà giải thích “vì sao mẹ đánh con” nên con đã kịp nhận ra lỗi của mình. Vội vàng con ngắt một bông hồng chạy về nhà tặng mẹ và mong mẹ tha thứ. Lúc này con thấy trong đôi  mắt mẹ ánh lên niềm hạnh phúc và nước mắt con cứ thế tuôn rơi… Mẹ biết không? Con nhớ cái ôm của mẹ quá, nhớ những giọt nước mắt lăn trên gò má của mẹ và nhớ những cái vỗ về âu yếm của mẹ dành cho con. Lúc đó con chỉ nói được câu: “Con xin lỗi mẹ, mong mẹ sẽ tha thứ cho con, mẹ yêu.”

Mẹ à! Đấy là chuyện của 9 năm về trước… Giờ đây, con gái của mẹ đã lớn, biết suy nghĩ hơn, không giống như cô bé nghịch ngợm, quậy phá ngày xưa nữa… Nhưng con biết:

Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con

 Con thật lòng cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con, chăm sóc, dạy dỗ con và cho con biết được cuộc sống này vô vàn màu sắc của hạnh phúc và niềm yêu thương. Mẹ luôn là thần tượng xinh đẹp nhất của chúng con và đặc biệt đối với bố. Mẹ à, con sẽ cố gắng gặt hái được nhiều thành quả trong học tập, trong cuộc sống để mẹ được vui, được hạnh phúc vì con.

Con gái yêu của mẹ!

Lê Thị Linh – A10K52

Tác giả: Nguyễn Thị Sâm
Nguồn: thptgangthep.thainguyen.edu.vn
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 110
Hôm qua : 84
Tháng 06 : 1.711
Năm 2021 : 13.677